Logo

LIÊM TUYỀN SỐ

Tiện ích & Quản trị

Khi cán bộ ngồi "đúng chỗ" nhưng "thiếu mặt" – bàn về tác phong hội họp hiện nay

I. MỞ ĐẦU

Hội nghị, cuộc họp là một phần không thể thiếu trong đời sống công tác của cán bộ, đảng viên, công chức, viên chức. Đó là nơi quán triệt, triển khai các nghị quyết, chỉ thị của Đảng, chính sách, pháp luật của Nhà nước; là diễn đàn để bàn bạc, thảo luận, thống nhất ý chí và hành động. Như Chủ tịch Hồ Chí Minh đã khẳng định: “Đảng ta là một đảng cầm quyền", "Mỗi đảng viên và cán bộ phải thật sự thấm nhuần đạo đức cách mạng, thật sự cần, kiệm, liêm, chính, chí công vô tư. Phải giữ gìn Đảng ta thật trong sạch, phải xứng đáng là người lãnh đạo, là người đày tớ thật trung thành của nhân dân”. Lời dạy ấy đã trở thành kim chỉ nam cho mọi hành động của người cán bộ cách mạng.

Thế nhưng, một thực tế đáng buồn đang diễn ra ở không ít cơ quan, đơn vị: cán bộ, đảng viên ngồi trong hội trường nhưng tâm trí lại “vắng mặt”. Họ đến muộn, về sớm, ra ngoài trong giờ hội nghị, hay tệ hơn là mải mê với chiếc điện thoại – lướt mạng xã hội, xem tin tức giải trí, nhắn tin cá nhân, thậm chí… chơi game ngay trong các cuộc họp quan trọng. “Ngồi đúng chỗ nhưng thiếu mặt” – đó là một nghịch lý đang ngày càng trở nên phổ biến, bình thường hóa đến mức nhiều người coi đó là “chuyện nhỏ”, “bình thường”, thậm chí là “quyền” của mình.

Những hành vi tưởng chừng nhỏ nhặt ấy không chỉ thể hiện sự thiếu tôn trọng đối với tập thể, đối với người điều hành và những người tham dự, mà còn là biểu hiện của lối làm việc thiếu kỷ luật, thiếu trách nhiệm, đi ngược lại những giá trị cốt lõi mà Chủ tịch Hồ Chí Minh đã dày công xây dựng và rèn giũa trong tác phẩm bất hủ “Sửa đổi lối làm việc” – một cuốn cẩm nang về tác phong, kỷ luật và đạo đức của người cán bộ cách mạng.

Tác phẩm “Sửa đổi lối làm việc” ra đời năm 1947, trong bối cảnh cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp vô cùng gian khổ, đã chỉ ra những căn bệnh nguy hiểm trong đội ngũ cán bộ: bệnh chủ quan, bệnh hẹp hòi, bệnh ba hoa, bệnh lười biếng, bệnh cẩu thả… Những căn bệnh mà Người chỉ ra cách đây gần 80 năm ấy vẫn còn nguyên giá trị và đang hiện hữu ngay trong tác phong tham gia hội nghị của một bộ phận cán bộ, đảng viên ngày nay.

II. THỰC TRẠNG: NGỒI ĐÚNG CHỖ NHƯNG… THIẾU MẶT

1. Những biểu hiện phổ biến trong các hội nghị

Thực tế tại một số cơ quan, đơn vị, chi bộ cho thấy, trong các cuộc họp, hội nghị, hội thảo, tình trạng “ngồi đúng chỗ nhưng thiếu mặt” đã trở nên quen thuộc đến mức nhiều người coi đó là “điều bình thường”, “ai cũng làm”. Hình ảnh những hội trường với những người tham dự nhưng ánh mắt đổ dồn vào màn hình điện thoại, những phòng họp với các đại biểu cắm cúi lướt mạng xã hội trong khi người phát biểu đang trình bày đã trở nên quá quen thuộc.

Đáng chú ý, hiện tượng này không chỉ xảy ra ở các hội nghị có quy mô lớn mà còn diễn ra ngay trong các cuộc họp nhỏ, cuộc họp chi bộ, cuộc họp chuyên môn. Một số cán bộ đến muộn với lý do “kẹt việc”, “kẹt xe”, rồi ra về sớm với lý do “có việc đột xuất”. Trong các hội nghị tập huấn, học nghị quyết, nhiều người ngồi “dự” cho có mặt, thậm chí vắng mặt nửa chừng mà không có lý do chính đáng.

Nghịch lý ở chỗ: các buổi hội nghị được tổ chức để quán triệt tinh thần kỷ luật, kỷ cương thì ngay chính trong đó lại có những người tham dự vi phạm kỷ luật, kỷ cương. Họ vừa nghe người khác nói về tầm quan trọng của việc chấp hành nghiêm túc, vừa tự tay bấm điện thoại, lướt mạng. Trong các cuộc họp giao ban, một số cán bộ ngồi bấm điện thoại, làm việc riêng khi lãnh đạo đang phát biểu; trong các buổi học tập nghị quyết, còn có người ra vào tự do, làm mất trật tự hội trường và ảnh hưởng đến người xung quanh.

Thử hỏi: nếu ngay trong hội trường đã không giữ được kỷ luật, thì ra ngoài thực tế sẽ thế nào? Nếu không thể tập trung lắng nghe trong một buổi họp, thì làm sao có thể tiếp thu và thực hiện tốt các nhiệm vụ được giao?

2. Những hệ lụy đối với công tác và uy tín của tổ chức

Hiện tượng “ngồi đúng chỗ nhưng thiếu mặt” kéo theo nhiều hệ lụy nghiêm trọng:

Một là, làm giảm hiệu quả của hội nghị. Khi người tham dự không tập trung, khả năng tiếp thu và lĩnh hội nội dung bị hạn chế nghiêm trọng. Những nghị quyết, chỉ thị quan trọng của Đảng, chính sách pháp luật của Nhà nước được truyền đạt nhưng không “ngấm” vào người nghe, dẫn đến việc triển khai thực hiện sau đó không đạt yêu cầu. Bác Hồ đã chỉ rõ: “Không có lý luận thì lúng túng như nhắm mắt mà đi.” Khi không tập trung lắng nghe để hiểu thấu đáo nội dung, cán bộ sẽ “lúng túng” trong thực hiện, thậm chí làm sai, làm lệch.

Hai là, làm suy giảm uy tín của người đứng đầu và tổ chức. Một buổi hội nghị mà đại biểu đến muộn, về sớm, ngồi lướt điện thoại sẽ tạo ra hình ảnh xấu về tổ chức, về đơn vị đó. Không chỉ người ngoài nhìn vào mà ngay chính những người tham dự cũng sẽ mất dần sự tôn trọng đối với người điều hành và nội dung hội nghị. Bác đã cảnh báo về căn bệnh “tự tôn, tự đại, khinh rẻ người ta” – đó cũng là biểu hiện của sự thiếu tôn trọng trong hội nghị.

Ba là, tạo tiền lệ xấu và ảnh hưởng lan tỏa. Khi một vài người vi phạm mà không bị nhắc nhở, xử lý, những người khác sẽ coi đó là “chuẩn mực mới”, kéo theo cả tập thể sa sút về kỷ luật và tác phong. “Cộng nhiều khuyết điểm nhỏ thành một khuyết điểm to, sẽ rất có hại” – đó là lời cảnh báo của Bác mà chúng ta cần ghi nhớ.

Bốn là, lãng phí nguồn lực và thời gian của tập thể. Mỗi cuộc họp, dù lớn hay nhỏ, đều tiêu tốn thời gian, công sức và kinh phí của tổ chức. Khi người tham dự không nghiêm túc, hiệu quả của hội nghị giảm sút, đồng nghĩa với việc tổ chức phải tổ chức thêm các buổi họp khác để “bù đắp” những gì đã bỏ lỡ. Đó chính là sự lãng phí kép: vừa lãng phí thời gian, vừa lãng phí tiền bạc của Nhà nước và của nhân dân.

3. Một lời nhắc nhở từ Tấm gương của Chủ tịch Hồ Chí Minh

Trong khi thực tế đang diễn ra những hình ảnh ấy, chúng ta không khỏi băn khoăn khi nhìn lại Tấm gương của Chủ tịch Hồ Chí Minh – người luôn là mẫu mực về tác phong làm việc, về sự tôn trọng thời gian và kỷ luật tập thể.

Trong bất kỳ cuộc họp nào, dù là với các đồng chí lãnh đạo cấp cao hay với những người nông dân, công nhân bình thường, Bác đều đến sớm, đúng giờ, chuẩn bị chu đáo và lắng nghe một cách tập trung, trân trọng. Người không để những công việc cá nhân làm gián đoạn sự tập trung vào công việc chung. Đối với Bác, mỗi phút lãng phí trong hội nghị không chỉ là sự thiếu tôn trọng người đang phát biểu, mà còn là sự lãng phí sức lực của bao người lao động đang đổ mồ hôi nuôi sống bộ máy. Người đã dạy: “Giữ đúng thời giờ là một tính tốt của người cách mạng” – và Người đã sống trọn vẹn với lời dạy ấy.

Trong tác phẩm “Sửa đổi lối làm việc”, Bác đã thẳng thắn phê bình những biểu hiện thiếu kỷ luật trong các cuộc họp: “Không đúng giờ - Hẹn khai hội tám giờ thì chín, mười giờ mới đến. Làm mất thời giờ của những người khác. Họ không hiểu rằng: giữ đúng thời giờ là một tính tốt của người cách mạng”. Lời phê bình ấy, dù viết cách đây gần 80 năm, vẫn như đang nói với chúng ta hôm nay.

Những giá trị tốt đẹp mà Bác đã nêu gương, nếu bị đánh mất trong chính những điều nhỏ nhặt như một buổi họp, thì kỷ cương của Đảng liệu còn gì để giữ vững? Một câu hỏi mà mỗi chúng ta cần tự trả lời, để từ đó thấy rõ hơn trách nhiệm của mình trước Đảng, trước nhân dân.

III. NGUYÊN NHÂN

1. Nguyên nhân từ nhận thức – xem nhẹ kỷ luật, coi hội nghị là “nghĩa vụ hình thức”

Sâu xa nhất là nhận thức sai lệch về ý nghĩa của hội nghị. Nhiều cán bộ coi hội nghị là “nghĩa vụ” phải tham dự chứ không phải là “cơ hội” để học tập, trao đổi và nâng cao trình độ. Họ đến họp với tâm thế “đi cho có mặt”, “nghe cho có lệ”, không có sự chuẩn bị, không có tinh thần cầu thị, không có thái độ nghiêm túc.

Trong tác phẩm “Sửa đổi lối làm việc”, Bác đã thẳng thắn chỉ ra căn bệnh “khai hội không có kế hoạch, không sắp sửa kỹ lưỡng, không thiết thực. Khai hội lâu, khai hội nhiều quá”. Nhưng còn một thực tế khác cũng đáng báo động: không chỉ người tổ chức hội nghị làm việc thiếu chu đáo, mà người tham dự cũng thiếu thái độ nghiêm túc. Cả hai phía đều góp phần tạo nên những cuộc họp kém hiệu quả. Họ quên mất rằng: “Cán bộ là những người đem chính sách của Đảng, của Chính phủ giải thích cho dân chúng hiểu rõ và thi hành”. Làm sao có thể giải thích cho dân nếu chính mình nghe không hiểu, nghe không vào?

2. Nguyên nhân từ tác phong – “bệnh lười biếng” và “bệnh cẩu thả” đang tái phát

Bác Hồ đã chỉ ra “bệnh lười biếng”“khi tiếp được mệnh lệnh hoặc nghị quyết, không chịu nghiên cứu rõ ràng... Khi thi hành, kênh kênh càng càng, không hoạt bát nhanh chóng. Hoặc thi hành một cách miễn cưỡng, không sốt sắng, không đến nơi đến chốn”. Những biểu hiện ấy đang tái hiện trong thái độ tham gia hội nghị của một bộ phận cán bộ hiện nay.

Họ đến muộn vì không tôn trọng thời gian của người khác. Họ về sớm vì không coi trọng phần còn lại của hội nghị. Họ dùng điện thoại trong họp vì cho rằng công việc cá nhân “quan trọng hơn” nội dung đang được trình bày. Đó chính là sự “cẩu thả”, “gặp sao làm vậy” – một trong những biểu hiện của thói quen xấu mà Bác đã cảnh báo: “Làm việc không có kế hoạch, gặp sao làm vậy, làm lấy lệ, làm không có ngăn nắp, làm không đến nơi đến chốn.”

3. Nguyên nhân từ sự thiếu gương mẫu của người đứng đầu

“Kỷ cương của Đảng bắt đầu từ sự gương mẫu của cấp trên” – đó là một chân lý. Thế nhưng, không ít người đứng đầu lại chính là những người vi phạm đầu tiên: đến muộn, về sớm, dùng điện thoại trong các cuộc họp. Hành vi của người đứng đầu có sức lan tỏa rất lớn. Khi thủ trưởng dùng điện thoại trong họp, cấp dưới sẽ nghĩ rằng đó là điều bình thường. Khi lãnh đạo đến muộn, mọi người sẽ có lý do để đến muộn theo.

Trong tác phẩm “Sửa đổi lối làm việc”, Bác đã nhiều lần nhấn mạnh tính gương mẫu của người đứng đầu. Người viết: “Từ nay, nếu còn có sự không hòa thuận giữa hai bên, thì cán bộ quân sự phải chịu lỗi lớn hơn”, vì người lãnh đạo có vai trò, có trách nhiệm lớn hơn. Tương tự, nếu trong hội nghị có sự vi phạm kỷ luật, người đứng đầu phải chịu trách nhiệm trước hết. Nếu người lãnh đạo không làm gương, thì “muốn cán bộ công tác cho giỏi thì sao được?”.

4. Nguyên nhân từ chất lượng hội nghị còn thấp, hình thức hóa

Không thể phủ nhận rằng, một bộ phận hội nghị hiện nay còn nặng về hình thức, kém hiệu quả. Nội dung dàn trải, báo cáo dài dòng, ít thông tin mới, ít giá trị thực tiễn. Chính sự tẻ nhạt, đơn điệu đó đã khiến người tham dự mất tập trung và tìm đến điện thoại như một “lối thoát”.

Kết luận số 226-KL/TW của Ban Bí thư đã chỉ rõ yêu cầu “không tổ chức các hội nghị nếu không thật sự cần thiết hoặc nội dung đã có văn bản hướng dẫn chi tiết”, đồng thời “thực hiện triệt để tiết kiệm, chống lãng phí trong tổ chức hội nghị”. Đây là một bước tiến quan trọng trong việc chấn chỉnh chất lượng hội nghị. Tuy nhiên, việc thực hiện còn nhiều bất cập, và ngay cả khi hội nghị đã được cải tiến, thì thái độ của người tham dự vẫn là yếu tố quyết định.

IV. BÀI HỌC KINH NGHIỆM

Từ thực trạng và nguyên nhân nêu trên, vận dụng tư tưởng Hồ Chí Minh về sửa đổi lối làm việc, có thể rút ra những bài học quý báu:

Thứ nhất, kỷ luật của Đảng bắt đầu từ những điều nhỏ nhất. Bác Hồ dạy: “Đảng phải giữ kỷ luật rất nghiêm từ trên xuống dưới. Kỷ luật này là tư tưởng phải nhất trí, hành động phải nhất trí. Kỷ luật này là do lòng tự giác của đảng viên về nhiệm vụ của họ đối với Đảng”. Kỷ luật trong hội nghị – đến đúng giờ, tập trung lắng nghe, không làm việc riêng – tưởng chừng là điều nhỏ, nhưng nếu không thực hiện được thì khó có thể thực hiện được những điều lớn lao hơn. Như Bác đã chỉ rõ: “Cộng nhiều khuyết điểm nhỏ thành một khuyết điểm to, sẽ rất có hại.” Không có chuyện “đại sự thì nghiêm, tiểu sự thì thường”. Kỷ luật phải xuyên suốt từ lớn đến nhỏ, từ hội nghị đến công việc thường nhật.

Thứ hai, phải coi trọng thời gian và hiệu quả công việc. Bác Hồ có tác phong làm việc đúng giờ, tiết kiệm thời gian tối đa và phân bổ thời gian hợp lý. Người đến dự các cuộc họp đúng giờ, thậm chí sớm hơn giờ quy định. Khi đã ngồi vào hội nghị, Người tập trung lắng nghe, ghi chép cẩn thận. Đó là bài học về sự tôn trọng thời gian của tập thể, tôn trọng công sức của những người tổ chức và tham dự. Mỗi phút đến muộn, mỗi lần ra ngoài giữa chừng là sự lãng phí thời gian của hàng chục, hàng trăm người khác. Người cách mạng chân chính phải biết quý trọng thời gian của mình và của người khác.

Thứ ba, người đứng đầu phải là trung tâm của sự gương mẫu. Bác dạy: “Muốn hướng dẫn nhân dân, mình phải làm mực thước cho người ta bắt chước”. Trong hội nghị, người chủ trì, người lãnh đạo phải là người đầu tiên tuân thủ nghiêm túc mọi quy định. “Nhất là những người cán bộ và lãnh tụ, càng phải làm cho xứng đáng lòng tin cậy của Đảng, của dân tộc. Càng phải làm gương cho tất cả đảng viên, tất cả quần chúng noi theo.” Khi người đứng đầu nêu gương, cán bộ, đảng viên sẽ noi theo. Sức mạnh của sự gương mẫu không gì sánh bằng.

V. GIẢI PHÁP

1. Nâng cao nhận thức, đề cao tính kỷ luật tự giác

Chủ tịch Hồ Chí Minh khẳng định: “Kỷ luật của Đảng là tự nguyện tự giác; đã tự nguyện tự giác là kỷ luật sắt, rất nghiêm, tất cả đảng viên già trẻ, trên dưới đều phải tuân theo. Nếu không giữ gìn nghiêm túc kỷ luật là giảm bớt lực lượng của Đảng, khó thực hiện được nhiệm vụ.” Kỷ luật tự giác là nền tảng, là sức mạnh của Đảng.

Mỗi cán bộ, đảng viên cần nhận thức rõ rằng tham gia hội nghị không phải là một “nghĩa vụ hình thức” mà là “trách nhiệm chính trị”. Khi đến dự hội nghị, mỗi người đại diện cho tổ chức của mình, cho uy tín của Đảng và Nhà nước. Việc đến muộn, về sớm, làm việc riêng trong giờ hội nghị là biểu hiện của thái độ thiếu tôn trọng, thiếu trách nhiệm.

Cần quán triệt sâu sắc lời dạy của Bác: “Bất kỳ ở hoàn cảnh nào, đảng viên và cán bộ cần phải luôn luôn ra sức phấn đấu, ra sức làm việc, cố gắng học tập để nâng cao trình độ văn hóa, tri thức và chính trị của mình. Luôn luôn giữ gìn kỷ luật.” Mỗi buổi hội nghị là một cơ hội để học tập, trau dồi và nâng cao trình độ. Đừng biến nó thành nơi “thả lỏng” kỷ cương.

2. Người đứng đầu phải thực sự gương mẫu, tiên phong

Đây là giải pháp quan trọng hàng đầu. Người đứng đầu các cấp, các ngành phải là tấm gương mẫu mực trong việc chấp hành giờ giấc, tập trung lắng nghe, không sử dụng điện thoại trong hội nghị (trừ trường hợp thật sự cần thiết vì công việc đột xuất). Khi thủ trưởng làm gương, cấp dưới sẽ tự giác noi theo. Ngược lại, nếu người đứng đầu lơ là, buông lỏng, thì khó có thể đòi hỏi cấp dưới nghiêm túc.

Bác dạy: “Đối với cán bộ, nêu gương về đạo đức còn có giá trị hơn trăm bài diễn văn.” Sự gương mẫu của người đứng đầu trong các cuộc họp sẽ tạo hiệu ứng lan tỏa mạnh mẽ, hình thành nên một văn hóa công sở kỷ luật và chuyên nghiệp. Người lãnh đạo phải là người đầu tiên đến sớm, người cuối cùng ra về, là người tập trung cao độ và có những đóng góp thiết thực trong các hội nghị.

3. Đổi mới nội dung, phương thức tổ chức hội nghị

Thực hiện nghiêm Kết luận số 226-KL/TW của Ban Bí thư về “chấn chỉnh lề lối làm việc, nâng cao hiệu quả hoạt động của hệ thống chính trị”. Các hội nghị cần được tổ chức có trọng tâm, trọng điểm, nội dung ngắn gọn, rõ ràng, thiết thực. Hạn chế tối đa các báo cáo dài dòng, hình thức. Tăng cường ứng dụng công nghệ thông tin, tổ chức hội nghị trực tuyến để tiết kiệm thời gian, công sức.

Cần xây dựng lịch họp khoa học, hợp lý, tránh trùng lặp; ưu tiên các cuộc họp trực tuyến, họp không giấy tờ. Bên cạnh đó, cần có quy định cụ thể về việc sử dụng điện thoại trong hội nghị, phân biệt rõ những trường hợp được phép và không được phép sử dụng. Những quy định này phải được thông báo rõ ràng, công khai và áp dụng nghiêm túc.

4. Tăng cường kiểm tra, giám sát và xử lý vi phạm

Các cấp ủy, tổ chức đảng cần đưa việc chấp hành kỷ luật hội nghị vào nội dung kiểm tra, giám sát thường xuyên. Những trường hợp vi phạm (đến muộn, về sớm, sử dụng điện thoại làm việc riêng trong hội nghị) cần được nhắc nhở, phê bình, thậm chí xử lý kỷ luật nếu tái phạm nhiều lần.

Tinh thần của Kế hoạch số 79-KH/TU về đánh giá cán bộ định kỳ hoàn toàn có thể áp dụng cho việc đánh giá ý thức kỷ luật, tác phong hội họp của cán bộ. Cần coi việc chấp hành kỷ luật hội nghị là một tiêu chí đánh giá, xếp loại cán bộ, đảng viên hàng quý, hàng năm.

5. Xây dựng văn hóa công sở đề cao tính kỷ luật, tôn trọng tập thể

Đây là giải pháp lâu dài, căn cơ. Cần xây dựng một văn hóa công sở trong đó việc đến đúng giờ, tập trung làm việc, tôn trọng thời gian của người khác là những giá trị được đề cao. Mỗi cán bộ, đảng viên cần tự ý thức rằng mình là một mắt xích trong bộ máy, sự thiếu kỷ luật của một người sẽ ảnh hưởng đến cả tập thể.

Cần lấy những tấm gương tiêu biểu về tác phong làm việc nghiêm túc, kỷ luật để tuyên truyền, nhân rộng. Đồng thời, phải kiên quyết loại bỏ tư tưởng “nể nang”, “ngại va chạm” trong xử lý vi phạm. Như Bác đã dạy: “Phê bình mình cũng như phê bình người phải ráo riết, triệt để, thật thà, không nể nang, không thêm bớt.”

VI. KẾT LUẬN

Tác phong tham gia hội nghị của cán bộ, đảng viên là một trong những thước đo quan trọng về ý thức kỷ luật, tinh thần trách nhiệm và thái độ tôn trọng tập thể. “Ngồi đúng chỗ nhưng thiếu mặt” – đó là một nghịch lý đang ngày càng trở nên phổ biến, đánh dấu sự xuống cấp về kỷ luật và tác phong của một bộ phận cán bộ, đảng viên. Những hành vi tưởng chừng như nhỏ nhặt – đến muộn, về sớm, sử dụng điện thoại làm việc riêng trong hội nghị – nếu không được chấn chỉnh kịp thời sẽ trở thành “căn bệnh mãn tính”, làm xói mòn kỷ luật, kỷ cương của Đảng và cơ quan, đơn vị.

Hơn 75 năm đã trôi qua kể từ khi tác phẩm “Sửa đổi lối làm việc” ra đời, những lời dạy của Chủ tịch Hồ Chí Minh về tác phong, kỷ luật và trách nhiệm của người cán bộ vẫn còn nguyên giá trị. Kết luận số 226-KL/TW của Ban Bí thư về việc “chấn chỉnh lề lối làm việc, nâng cao hiệu quả hoạt động của hệ thống chính trị” đã tiếp nối và cụ thể hóa tư tưởng đó. Đây chính là cơ hội để mỗi cán bộ, đảng viên nhìn lại chính mình, tự soi xét và thay đổi.

Mỗi cuộc họp, mỗi hội nghị dù lớn hay nhỏ đều là nơi thể hiện phẩm chất, đạo đức và tác phong của người cán bộ cách mạng. Hãy bắt đầu sự thay đổi từ những điều giản dị nhất: đến đúng giờ, tắt điện thoại (hoặc để chế độ im lặng), tập trung lắng nghe, ghi chép đầy đủ, tích cực tham gia thảo luận. Như Bác Hồ đã căn dặn: “Bất kỳ ở hoàn cảnh nào, đảng viên và cán bộ cần phải luôn luôn ra sức phấn đấu, ra sức làm việc, cố gắng học tập... Luôn luôn giữ gìn kỷ luật.”

“Sửa đổi lối làm việc” không phải là một cuốn sách để đọc rồi cất đi, mà là một kim chỉ nam để hành động. Hãy để mỗi buổi hội nghị thực sự là nơi nâng cao nhận thức, thống nhất hành động, chứ không phải là nơi thể hiện thói quen xấu và sự thiếu tôn trọng tập thể. Hãy để mỗi cán bộ, đảng viên là một tấm gương trong việc chấp hành kỷ luật, kỷ cương – bắt đầu từ những điều nhỏ nhất, ngay trong các cuộc họp hàng ngày.

Bụi Phấn

Bình luận (0)

Đang tải bình luận...